Mầm ươm

Xuân, hạ, thu và đông…

Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? Có một câu chuyện kể rằng…

Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:

– Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.

Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.

– Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.

Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át.

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu:

– Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.

– Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.

Bài liên quan

Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói:

– Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con.

– Không, mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.

Và họ ra đi.

Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: “Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?”.

Và mọi thứ như sống lại: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc…

Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi. Nhưng những gì đọng lại thì nhiều lắm…

Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình? Chúng ta cứ luôn đợi chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế? Và có bao nhiêu người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước?…

 

5/5 - (1 bình chọn)
Share
Published by
Nora
  • Bài đăng gần đây

    Mọi thứ không giống như bạn nghĩ

    Có hai thiên thần, một già một trẻ, đang đi ngao du và dừng lại nghỉ đêm tại một gia đình giàu có. Gia đình giàu có nhưng khiếm nhã đã không cho những thiên thần nghỉ ở phòng khách. Thay vào đó, họ chỉ cho các thiên thần một chỗ trong tầng hầm lạnh lẽo. Đọc thêm

    1 năm ago

    25 điều nên làm trước tuổi 25

    Tuổi trẻ là món quà tuyệt diệu mà mẹ thiên nhiên trao tặng cho mỗi chúng ta. Đó là nhiệt huyết, sức trẻ, đam mê không bao giờ tắt cùng với những bồng bột, hiếu thắng của tuổi trẻ. Cái gì cũng có giới hạn của nó và tuổi trẻ cũng vậy. Tuy nhiên nhiều người lại đánh giá thấp bản thân và đang lãng phí một cách vô ích tuổi trẻ của mình. Hãy cùng điểm qua 25 điều nên làm trước tuổi 25 và thực hiện từng điều để sau này khi bạn nhìn lại không có gì để phải hối tiếc. Đọc thêm

    1 năm ago

    6 bài học từ các tổng thống Mỹ

    Trong công việc hàng ngày, không thiếu những lúc chúng ta mắc phải sai lầm dẫn đến thất bại. Nhưng đừng im lặng bi quan và tuyệt đối tránh tìm cách đổ lỗi cho người khác. Chúng ta có thể học hỏi được kinh nghiệm nghề nghiệp quý báu từ những bài học ở trường, từ đồng nghiệp, từ công việc đã trải qua, và cả từ các cựu lãnh đạo của Nhà Trắng trên đất Mỹ xa xôi. Đọc thêm

    1 năm ago

    Những điều giản dị của hạnh phúc

    Truyện ngắn Những điều giản dị của hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán. Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ. Đọc thêm

    1 năm ago

    Đến một ngày…chợt nhận ra

    Cuộc sống thường không chật hẹp trong những ngôi nhà, trên những con đường, góc phố mà chính trong những định kiến và suy nghĩ của con người. Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều từ cuộc sống, như một căn duyên chợt đến để cảm nhận - theo lời người xưa là ngộ ra. Đọc thêm

    2 năm ago

    Tình yêu cách hạnh phúc bao xa?

    Tôi còn nhớ đã đọc ở đâu đó một câu như thế này: "Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy. Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho chính mình, để mình có cơ hội yêu người khác." Đọc thêm

    2 năm ago

    Cưới, sao phải cuống?

    Một đám cưới đẹp nhất là lúc nào? Không phải khi đi xin dâu, đêm tân hôn hay lúc... đếm phong bì. Hóa ra một đám cưới đẹp nhất là khi người ta quyết định sẽ có một đám cưới vào ngày X tháng Y năm Z. Tức là đã đi hỏi ông bà thầy bói nào đó xem ngày. Vì sao nó đẹp? Đọc thêm

    2 năm ago

    Người ta yêu nhau để làm gì?

    Phải, đôi khi tôi vẫn thắc mắc. Rốt cuộc, người ta yêu nhau để làm gì? Ngày qua ngày, tình yêu hiện hữu trên khắp thế gian, từng phút từng giờ, từng hơi thở từng nhịp đập, từng ánh nhìn từng cái nắm tay. Người ta vui sướng, người ta đam mê, người ta mơ mộng. Những câu chuyện tình rực rỡ, có khi sáng và trong như những tia nắng mới, có khi giản dị như một cốc cafe, có khi trầm buồn và thầm lặng như bài ca trên phố cổ. Đọc thêm

    2 năm ago

    Cây cầu hi vọng

    Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người kỹ sư tài giỏi này đã nảy ra một ý tưởng táo bạo, xây dựng cây cầu nối giữa New York và Long Island. Tuy vậy, những chuyên gia hàng đầu trên thế giới về lĩnh vực này lại nhận định rằng: đây là một việc không thể và Roebling nên bỏ ngay những ý nghĩ này đi. Đây là việc chưa ai từng làm trước đó. Đọc thêm

    2 năm ago

    Câu chuyện của hai vĩ nhân

    Một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại Đại học Stanford. Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi và không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học. Đọc thêm

    2 năm ago

    Câu chuyện về chiếc lá hoàn hảo

    Cuộc đời là những sự chọn lựa và tìm kiếm nhưng đừng mãi đi tìm sự hoàn hảo. Một lần tham gia một lớp học ngoại khóa, tôi đã được nghe câu chuyện về "lá cỏ hoàn hảo". Câu chuyện ấy đã làm tôi thay đổi rất nhiều trong cách suy nghĩ. Đọc thêm

    2 năm ago

    Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao

    "Hầu hết mọi người là người khác, những suy nghĩ của họ là ý kiến của người khác, cuộc sống của họ là sự bắt chước, cảm xúc của họ là một câu trích dẫn" Đọc thêm

    2 năm ago